
ã lấy cặp mắt của mình để chữa cho A Tử thì quyết nhiên gã có mối quan hệ sâu xa với nàng, may ra có thể khuyên giải cho nàng tỉnh táo lại.
Hư Trúc cùng Ðoàn Dự nghĩ vậy rồi tránh xa một chút để khỏi làm phiền đến câu chuyện giữa hai người.
Du Thản Chi nói:
- A Tử cô nương! Cô nương vẫn vui vẻ chứ? Có kẻ nào dám khinh mạn cô nương không?
Vẻ mặt gã lộ ra nét vui mừng và tha thiết với A Tử.
A Tử hững hờ xẵng giọng:
- Có người khinh nhờn ta thì ngươi làm gì?
Du Thản Chi đáp ngay:
- Kẻ nào đắc tội với cô nương? Cô nương cho tại hạ biết ngay! Tại hạ quyết liều mạng với hắn.
A Tử cười lạt, trỏ vào những người xung quanh đáp:
- Hết thảy bọn này đều khinh mạn ta! Ngươi giết hết bọn họ đi!
Du Thản Chi"dạ"một tiếng rồi hỏi Ô lão đại:
- Lão Ô! Những ai đắc tội với cô nương?
Ô lão đại đáp:
- Có nhiều lắm! Công tử không giết hết được đâu.
Du Thản Chi nói:
- Không giết hết được thì cũng phải giết. Ai bảo chúng dám vô lễ với A Tử cô nương của ta?
A Tử tức giận nói:
- Hiện giờ ta cùng tỷ phu ta ở một nơi. Từ nay trở đi vĩnh viễn ta không rời xa nữa. Thôi ngươi đi đi! Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.
Du Thản Chi đau lòng muốn ngất đi.
Gã ngập ngừng:
- Cô nương!... Cô nương không chịu nhìn mặt tại hạ nữa ư?
A Tử lớn tiếng nói:
- A! Phải rồi! Cặp mắt này là của ngươi đã cho ta. Tỷ phu ta bảo ta còn thiếu ngươi món nợ ân tình. Và muốn ta đối đãi với ngươi cho xứng đáng. Nhưng ta không thể ưa ngươi được.
Dứt lời, nàng đưa tay phải lên móc cặp mắt ra vừa ném lại cho Du Thản Chi vừa la lên:
- Ðây! Ta trả lại ngươi! Từ nay ta không còn thiếu gì ngươi nữa. Có thế thì tỷ phu ta mới không bắt ta phải đi theo ngươi.
Du Thản Chi tuy không trông thấy gì, nhưng nghe mọi người la hoảng thì biết đã phát sinh ra thảm hoạ rồi.
Gã thét lên:
- A Tử cô nương! A Tử cô nương!
A Tử móc mắt mình ra rồi. Nàng ôm lấy thi thể Tiêu Phong dịu dàng nói:
- Tỷ phu ơi! Chúng ta không còn nợ gì gã nữa. Ngày trước tiểu muội đã dùng độc châm để bắn tỷ phu. Từ nay tiểu muội vĩnh viễn ở với tỷ phu. Như vậy là tâm nguyện tiểu muội được thoả mãn rồi.
Quần hào thấy nàng máu chảy đầy vạt áo, ai cũng khiếp sợ. Nàng đi tới đâu, mọi người đều tránh ra tới đó.
A Tử ôm thi thể Tiêu Phong chạy thẳng về phía trước hang thẳm.
Mọi người vội la lên:
- Ðứng lại! Ðứng lại! Trước mặt là hang thẳm đó!
Ðoàn Dự vừa đuổi theo vừa la:
- Tiểu muội! Tiểu muội!
Nhưng A Tử vẫn chạy thẳng về phía trước.
Ðột nhiên chân nàng bước hổng vào quãng không, lăn tòm xuống hang sâu vô tận.
Lúc Ðoàn Dự vươn tay ra nắm lấy thì roạc một tiếng. Vạt áo nàng đứt một góc và người nàng cùng thi thể Tiêu Phong vẫn tiếp tục rớt xuống hang sâu. Ðáy hang mây phủ mịt mờ chẳng biết sâu đến bao nhiêu. Thân hình A Tử cùng Tiêu Phong đã mất hút không còn thấy chi nữa. Quần hào đứng trên bờ hang thẳm ai cũng ngậm ngùi thở dài. Người kém võ công nhìn xuống sườn núi đá mọc tai mèo tựa hồ như đao kiếm sắc bén thì không khỏi khiếp sợ rùng mình.
Bọn Huyền Ðộ là những người tuổi cao đều biết việc xảy ra ngoài ải Nhạn

Xem: 3225
Cùng Chuyên Mục
Bình luận bài viết
-Game hay cho mobile
 |
Tân Tây Du Ký - Đại phá Hỏa Diệm Sơn
Game cực đẹp, chơi cực đã! Cùng Tôn Ngộ Không và các thầy trò Đường Tăng đại phá Hỏa Diệm Sơn. Sư phụ mê gái, Sa Tăng thích công thành, Bát Giới thích gọi điện cho người yêu...
|

IP phát hiên:216.73.217.32Thông kê toàn site:
Load trang mât:
giâyCopyright 2012-2013

XtScript Error: Undefined function `@tag`