Bọn Hư Trúc, Ðoàn Dự đứng bên thi thể Tiêu Phong, người thì khóc rống lên, kẻ thì ngậm ngùi sa lệ.
Bỗng nghe thanh âm một thiếu nữ thét lên:
- Tránh ra! Các ngươi hại chết tỷ phu ta rồi, lại còn ngồi đây giả vờ khóc lóc làm chi?
Nàng vừa nói vừa giơ tay ra đẩy mọi người. Nàng chính là A Tử.
Bọn Hư Trúc thấy A Tử đẩy mình đều tránh sang hai bên để nhường lối đi.
A Tử đăm đăm nhìn thi thể Tiêu Phong hồi lâu rồi nói:
- Tỷ phu! Bọn người này đều là hạng hung tàn. Tỷ phu đừng thèm nhìn đến họ nữa. Chỉ có mình A Tử mới thiệt là người hết lòng với tỷ phu mà thôi.
Nàng nói xong cúi xuống ôm thi thể Tiêu Phong lên.
Người Tiêu Phong cao lớn, A Tử chỉ ôm được nửa người lên, còn hai chân ông vẫn chấm đất.
A Tử lại nói:
- Tiểu muội biết bây giờ tỷ phu ngoan ngoãn lắm rồi! Tiểu muội ôm tỷ phu lên mà tỷ phu để yên không đẩy ra. Có thế mới phải chứ!
Hư Trúc cùng Ðoàn Dự đưa mắt nhìn nhau, nghĩ thầm:
- Vì nàng thương tâm quá độ mà thần trí thất thường mất rồi.
Ðoàn Dự dịu dàng nói:
- Tử muội! Tiêu đại ca một lòng khẳng khái cho tròn đạo nghĩa... Người đã chết không thể sống lại được nữa. Tử muội...
A Tử lại đẩy chàng ra, quát lên:
- Ngươi đừng ăn cướp tỷ phu của ta nữa. Y là người của ta rồi. Không ai được đụng đến!
Ðoàn Dự quay đầu lại, đưa mắt cho Mộc Uyển Thanh.
Mộc Uyển Thanh hiểu ý chạy lại bên A Tử khẽ nói:
- Hiền muội ơi! Tiêu đại ca chết rồi! Chúng ta phải tính toán việc an táng cho y chứ! Ðột nhiên A Tử thét lên một tiếng lanh lảnh.
Mộc Uyển Thanh sợ quá lùi lại hai bước.
A Tử lại nói:
- Cút đi! Cút đi! Bọn đàn ông chẳng ra gì, mà bọn đàn bà cũng tệ hết! Ngươi dùng thuốc độc để làm chết tỷ phu ta. Ngươi đổ rượu cho y uống rồi y không nhúc nhích được nữa. Ngươi mà còn tiến gần một bước thì ta đâm chết ngươi đó!
Mộc Uyển Thanh chau mày, nhìn Ðoàn Dự lắc đầu.
Bất thình lình trong dãy núi mé tả có tiếng người gọi rất gấp:
- A Tử! A Tử! Tại hạ đã nghe rõ thanh âm cô nương rồi! Cô nương ở đâu? Cô nương ở đâu?
Thanh âm này cực kỳ thê thảm.
Nhiều người nhận ra gã là bang chúa Cái Bang. Gã lấy tên là Vương Tinh Thiên, nhưng chính là Du Thản Chi.
Mọi người quay đầu nhìn về phía phát ra thanh âm thì thấy Du Thản Chi hai tay cầm hai cây gậy trúc. Cây gậy tay trái để dò đường, cây gậy tay phải đặt lên vai một gã hán tử trung niên, từ góc núi quanh ra.
Bọn Hư Trúc đều lấy làm kinh ngạc. Lúc nhìn đến gã hán tử trung niên thì chính là Ô lão đại mà Hư Trúc đã lưu lại để giữ cung Linh Thứu.
Ô lão đại cũng hình dung tiều tuỵ, áo quần lam lũ. Hắn lộ vẻ buồn rầu thê thảm.
Hư Trúc biết ngay là hắn bị Du Thản Chi bức bách phải dẫn đường đi tìm A Tử và dọc đường chắc hắn đã bị gã làm cho khổ cực.
A Tử tức giận quát hỏi:
- Ngươi đến đây làm chi? Ta không muốn nhìn mặt ngươi nữa! Ta không muốn nhìn mặt ngươi nữa!
Du Thản Chi lộ vẻ vui mừng reo lên:
- Ha ha! Quả nhiên cô nương ở đây rồi. Tại hạ đã nghe thấy thanh âm là tìm được đến nơi rồi. Cây gậy bên phải gã đè mạnh xuống vai Ô lão đại.
Ô lão đại không tự chủ được phải chạy lồng lên.
Hai người nghĩ rằng Du Thản Chi