mày rút cái đó ra –“
“Chạy về với bố ngay hả? Vô địch quyền Anh dính chặt vào bố sợ cái gậy phép kinh tởm của thằng Harry?”
“Cái loại mày thì cũng chẳng dũng cảm gì về đêm đâu...” Dudley giễu cợt.
“Ban đêm dây này, Diddykins. Khi tối đêm thế này, ta gọi là ban đêm.”
“Tao nói khi mày nằm ngủ cơ!” Dudley gầm gừ.
Nó dừng lại. Harry cũng dừng chân và trố mắt nhìn thằng Anh họ.
Cậu có thể thấy một tí trên cái mặt to của Dudley, nó có vẻ đắc thắng kỳ lạ.
“Mày muốn nói gì? Tao không dũng cảm khi ngủ?” Harry nói, cậu rất bối rối. “Tao sợ cái gì cơ, gối hay cái gì?”
“Tao nghe thấy mày đêm qua,” Dudley thì thầm. “Nói trong giấc ngủ. Rên rỉ.”
“Mày nói cái gì?” Harry lại hỏi, nhưng cậu có một cảm giác lạnh xa xuống trong ruột mình. Đêm qua cậu nằm mơ thấy nghĩa trang ấy.
Dudley phá lên cười thô lỗ, rồi phát ra tiếng rên cao giọng. “’Đừng giết Cedric! Đừng giết Cedric!’ Ai là Cedric – bạn trai mày hả?”
“Tao – mày nói dối,” Harry nói một cách máy móc. Nhưng miệng cậu khô hẳn. Cậu biết Dudley không nói dối – chứ sao mà nó biết về Cedric?
“’Bố ơi! Giúp con, bố ơi! Hắn sắp giết con, bố ơ! Hu hu!’”
“’Đến giúp con, bố ơi! Mẹ ơi, đến giúp con! Hắn giết Cedric rồi! Bố ơi, giúp con! Hắn sắp -’ Đừng chỉ cái đó vào người tao!”
Dudley lùi vào tường. Harry chỉ gậy phép vào ngay tim Dudley. Harry cảm thấy mười bốn năm căm ghét Dudley làm mạch cậu đập dồm dập – cậu muốn ra tay ngay, hóa phép Dudley toàn thân nó cho nó phải bò về nhà như một con côn trùng, mất tiếng, sờ xoạng.
“Đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa- Harry gầm lên. “Mày hiểu không?”
“Chỉ cái đó ra chỗ khác!”
“Tao bảo, mày hiểu không?”
“Chỉ nó ra chỗ khác!”
“MÀY HIỂU TAO NÓI GÌ KHÔNG?”
“BỎ CÁI ĐÓ RA KHỎI –“
Dudley há hốc miệng run rẩy rất kỳ quặc, như là nó bị tạt nước đá.
Cái gì đó xảy ra trong màn đêm. Bầu trời đầy sao màu xanh chàm bỗng nhiên trở nên đen thẫm và mất hết ánh sáng – trăng sao và ánh đèn đường sáng mờ ở đầu và cuối hẻm tắt sạch. Tiếng xe chạy xa xa và tiếng cây cối xào xạc cũng im bặt. Buổi tối oi ả đột nhiên trở lạnh thấu xương. Hai đứa bị bóng tối yên lặng trùm kín, như một bàn tay khổng lồ thả xuống một cái áo choàng giá lạnh to phủ kín ngõ hẻm, bịt mù mắt hai đứa trẻ.
Trong một tíc tắc. Harry tưởng mình làm phép ngoài dự tính, mặc dù cậu đang cố tự chủ hết sức – lý trí của cậu bắt kịp cảm giác của cậu– cậu không có khả năng tắt sao trên trời. Cậu quay qua quay lại, cố nhìn, nhưng bóng tối trùm lên mắt cậu như một màng che không trọng lượng.
Tiếng Dudley khiếp sợ nói vào tai Harry.
“Mày làm cái gì thế? Đừng!”
“Tao không làm gì hết! Câm mồm và đừng nhúc nhích!”
“Tao không thấy gì cả! Tao bị mù rồi! Tao –“
“Tao bảo câm mồm lại!”
Harry đứng yên, đảo mắt mù nhìn hai bên. Cái lạnh quá mức làm cậu run như cầy sấy, tay cậu nổi gai ốc và cậu dựng cả tóc gáy – cậu mở mắt to hết cỡ, trố mắt nhìn quanh, không thấy gì cả.
Không thể được. Chúng không thể có mặt ở Little Whinging. Cậu lắng tai nghe. Cậu có thể nghe thấy trước khi nhìn thấy chúng.
“Tao sẽ mách bố!” Dudley thút thít. “Mày đâu rồi? Mày đang làm -?
“Mày có im được không?” Harry nghiến giọng, “tao đang cố ngh-“
Nhưng cậu im bặt. Cậu vừa nghe thấy tiếng động cậu làm cậu lo sợ.
Có cái gì trong ngõ hẻm đó ngoài hai đứa trẻ, nó có nh