ĩa bí mật nào đó, và lão Frank chỉ có thể nghĩ ra hai hạng người xài “mật mã” khi nói chuyện với nhau, đó là gián điệp và bọn tội phạm. Lão Frank lại một lần nữa nắm chặt cây gậy trong tay, lắng nghe kỹ càng hơn nữa.
Đuôi Trùn nói nhỏ:
“Đức ngài vẫn còn quyết tâm?”
Trong giọng nói lạnh lùng bây giờ có thêm sự đe dọa :
“Chắc chấn ta vẫn còn quyết tâm, Đuôi Trùn ạ!”
Sau câu nói này có một lúc yên lặng . Và rồi Đuôi Trùn nói, lời lẽ lộn xộn nháo nhào tuôn ra như thể hắn buộc mình phải nói ra điều đó trước khi mất hết can đảm:
“Có thể làm chuyện đó mà không dính tới Harry Potter có được không , thưa ngài?”
Lại một lúc yên lặng nữa, kéo dài hơn, rồi … giọng thứ hai vang lên thì thào trong hơi thở:
“Miễn cho Harry Potter hả…? Ta hiểu rồi…”
Giọng Đuôi Trùn cao lên nghe như tiếng chuột kêu chít chít:
“Thưa ngài, tôi nói vậy không phải là vì tôi lo nghĩ đến thằng nhỏ đâu! Thằng nhỏ đó chẳng là cái gì đối với tôi cả, chẳng là gì cả! Chẳng qua là nếu chúng ta dùng một phù thủy khác … bất cứ phù thủy nào khác… thì nó sẽ được thanh toán nhanh hơn nhiều! Nếu ngài cho phép tôi được rời xa ngài một thời gian … Ngài cũng biết là tôi có thể tự ngụy trang hiệu quả nhứt… Tôi có thể quay trở lại đây trong vòng hai ngày với một người phù hợp…”
Giọng lạnh lùng nói nhỏ nhẹ: “ Ta có thể xài một tên phù thủy khác, điều đó đúng…”
Giọng của Đuôi Trùn bây giờ nghe như nhẹ nhõm đi:
“Thưa ngài, như vậy khôn ngoan hơn. Đụng vô Harry Potter sẽ khó khăn lắm, nó được bảo vệ kỹ lắm…”
“Và vì vậy nên mi xung phong đi tìm cho ta một kẻ thế mạng chứ gì ? Ta tự hỏi… có lẽ công việc bồi dưỡng ta đã làm cho mi chán ngán rồi phải không , Đuôi Trùn ? Cái đề nghị hủy bỏ kế hoạch của mi hóa ra chỉ là cố gắng của mi tìm cách bỏ rơi ta, phải không ?”
“Thưa ngài, tôi … tôi không hề có ý muốn rời bỏ ngài đâu, không hề đâu ạ…”
“Đồ nói láo !”
Giọng thứ hai rít lên :
“Ta luôn luôn đi guốc trong bụng mi, Đuôi Trùn à! Mi đang hối tiếc là mi đã trở về với ta chứ gì! Ta khiến mi chán ghét hả? Ta thấy mi co rúm người khi mi nhìn ta, cảm thấy rùng mình của mi khi mi chạm vào ta…”
“Không! Sự tận tụy của tôi đối với Đức ngài…”
“Sự tận tụy của mi đối với ta chẳng qua là sự hèn nhát. Nếu mi còn có chỗ nào khác để dung thân thì mi đã chẳng tìm đến ta. Ta cần bồi dưỡng vài giờ một lần, không có mi thì làm sao ta tồn tại hả? Ai sẽ vắt sữa Nagini hả?”
“Nhưng thưa ngài… trông ngài khỏe mạnh hơn nhiều lắm rồi…”
“Nói láo!”
Giọng thứ hai thều thào :
“Ta chẳn khỏe mạnh chút nào, và mi mà bỏ mặc ta chỉ trong vài ngày là ta sẽ kiệt quệ hết chút sức lực mà ta đã gom lại được dưới sự chăm nom dở ẹt của mi hôm nay. Im đi !”
Đuôi Trùn vừa lắp bắp mấy tiếng rời rạc không nghĩa lý gì hết đã vội ngậm miệng lại ngay. Trong vài giây, lão Frank không thể nghe được tiếng gì nữa ngoại trừ tiếng củi lửa cháy bí bép trong lò sưởi . Rồi người đàn ông thứ hai lại nói, bằng giọng rít lên nghe gần như tiếng huýt gió:
“Ta có lý do để xài thằng nhỏ, như ta đã giải thích cho mi rồi, và ta sẽ không xài ai khác cả. Ta đã chờ đợi mười ba năm. Chờ thêm vài tháng nữa không sao hết. Riêng đối với hàng rào bảo vệ chung quanh thằng nhỏ, ta tin là kế hoạch của ta sẽ có hiệu quả. Tất cả điều ta cần bây giờ chỉ là một chút lòng can đảm của mi thôi, Đuôi Trùn à... Mi phải tì