. Cậu ta xốc thằng Dudley nửa tỉnh nửa mê lên và loạng quạng bước về phía trước.
"Ta sẽ đưa con đến tận cửa" Bà Figg nói, khi họ rẽ vào đường Privet Drive. "Chỉ trong trường hợp có bọn Dementor quanh đây... úi trời, quả là một thảm hoạ... và con sẽ phải đánh bật chúng ra khỏi người con... Và Dumbledore nói rằng chúng ta phải không cho con làm phép bằng bất cứ giá nào... Chà, chẳng lợi chút nào khi khóc, ta tin rằng vậy,... nhưng những con mèo của ta đang ở giữa bầy yêu tinh"
"Như vậy là", Hary Potter thở hổn hển "Cụ Dumbledore... đã... cử người theo dõi... con?"
"Chắc chắn rồi," Bà Figg nói một cách mất bình tĩnh "Con đã mong đợi ông ta rằng ông ta sẽ để cho con đi lang thang một mình sau những sự việc xảy ra vào tháng Sáu? Hay đó, cậu bé, họ nói với ta là con thông minh... đúng... hãy đi vào và ở nguyên trong đó", bà ta nói khi họ đã về đến căn nhà số bốn. "Ta hy vọng rằng sẽ không ai động được vào con đủ nhanh"
"Bà sẽ làm gì?" Harry hỏi rất nhanh.
"Ta sẽ ở trong nhà," Bà Figg trả lời, nhìn chằm chằm vào mặt đường đen ngòm và rùng mình. "Ta sẽ còn phải chờ chỉ dẫn. Chỉ cần ở lì trong nhà. Chúc ngủ ngon!"
"Bà chờ con đã, bà đừng đi! Con muốn biết -"
Nhưng bà Figg đã cất bước rất nhanh, đi lạch bạch trên thảm cở, dây xắc kêu leng keng.
"Bà chờ đã!" Harry hét gọi bà ta. Cậu có hàng triệu câu hỏi với những người còn liên lạc được với cụ Dumbledore, nhưng trong giây lát thì bà Figg đã biến mất sau màn đêm.
Giận dữ, Harry đã xốc lại Dudley lên trên vai cậu đã tự làm cho cậu trở nên chậm chạp, đâu đớn trên đường qua vườn.
Đèn cửa vẫn sáng. Harry đưa cái cây đũa phép vào trong cạp quần của chiếc quần Jeans, ấn chuông và nhìn quanh. Hình dáng của dì Petunia đang lớn dần lên, bị bóp méo một cách kỳ quái bởi những dòng nước chảy trên phần kính cửa ra vào.
"Diddy! Gần đến giờ rồi, Mẹ đã khá - khá - Diddy, con bị sao vậy!"
Harry nhìn vào bên cạnh Dudley và được giải thoát từ cánh tay của Dudley ngay lúc đó. Dudley lắc lư một lúc, mặt thì tái nhợt.... sau đó nó mở miệng ra và ói ngay ra thấm thảm chùi chân ngoài cửa.
"DIDDY! Diddy, con sao vậy? Vernon, VERNON!"
Duợng của Harry nhảy ra khỏi phòng khách, những cái râu phồng ra và nó luôn phồng ra khi ông bị kích động. Ông ta đi vội vã về phía đó để giúp dì Petunia dìu một thằng Dudley ẻo lả đi qua ngưỡng cửa khi cố tránh khỏi cái vũng chất bẩn của sự ốm yếu.
"Con mình bị ốm rồi, anh Vernon!"
"Gì đó, cưng? Cái gì đã xảy ra? Bà Polkiss cho con uống trà lạ à?"
"Sao cả hai lại bẩn thỉu thế này, cưng? Con đã nằm trên đất hả?"
"Khoan, con đã không bị tấn công đó chớ, đúng không, con cưng?"
Dì Petunia hét lên.
"Gọi cho cảnh sát đi, Vernon! Gọi ngay cảnh sát! Diddy, con cưng, nói với má đi nào! Bọn nó đã làm gì con?"
Trong sự bấn loạn đó không ai để ý đến Harry, người đã quen với mình. Cậu chỉ cố gắng né ra khi Dượng Vernon đẩy mạnh cánh cửa và, khi nhà Durleys đang làm cho cái tiếng động ồn ào đó chuyển từ phòng khách sang phòng ăn thì Harry đã chạy nhanh và lặng lẽ đến cầu thang.
"Ai đã làm việc này, con? Hãy nói cho ba má tên bọn chúng. Chúng ta sẽ bắt được chúng nó, đừng lo."
"Suỵt! Nó đang cố gắng nói gì đó, Vernon! Cái gì đó, Diddy? Nói với má đi nào!"
Những bước chân của Harry đã ở trên cái bậc thang gần lên được tầng hai của cầu thang khi cậu nghe thấy tiếng đó.
"Nó"
Harry đông cứng lại, chân đứng yên trên bậc thang, mặt chếnh choáng, cố gắng vững tâm cho cơn giận sắp t